[Giò Mỡ Đầu Xuân]
Hai Phương Pháp “Ăn Liền” Để Loại Bỏ Trì Hoãn
Tôi sẽ không nói về cách đặt mục tiêu, áp dụng những kỉ luật hay theo sát những thói quen. Không thể phủ nhận tính hiệu quả của những phương pháp này. Cơ mà, bạn biết đấy! Nó khó. Và cần rất rất nhiều thời gian. Thế nên, hãy tạm gác nó qua một bên và “ăn gian” một chút với 2 phương pháp dưới đây!
![]() |
| Hai phương pháp loại bỏ trì hoãn |
1. Nguyên tắc 2 phút:
Theo David Ailen trong cuốn Getting Things Done, nếu bạn có thể hoàn thành 1 công việc nào đó trong vòng 2 phút hoặc là ít hơn. Hãy ngay lập tức thực hiện nó.
Những việc nhỏ nhặt như quét nhà, treo quần áo hay trải lông cho mèo……. - những thứ chẳng tốn của chúng ta đến 2 phút và cũng chẳng làm ta phải nỗ lực là bao lại là nguyên nhân khiến chúng ta ngập đầu vào cuối ngày.
Hai phút không phải là khoảng thời gian quá dài để chúng ta có thể ngụy biện rằng bản thân mình bận rộn.(Chúng ta có phải là thủ tướng hay tổng thống nào đâu cơ chứ!) Nó cũng chẳng làm ta mệt nhọc hay phải nỗ lực. Vì vậy, nếu chẳng muốn bộ não bị ùn tắc vì những việc cỏn con ấy. Hãy dành ra 2 phút để đánh nhanh diệt gọn những rắc rối đó ngay từ trong trứng nước.
Nguyên tắc 2 phút chỉ đơn giản như vậy. Nhưng hãy thử áp dụng nó 1 ngày, 1 ngày thôi! Và bạn sẽ nhận ra bản thân làm chủ thời gian, làm chủ cuộc sống và cực kì thảnh thơi.
Hãy cứ thử thôi!
2. Nguyên tắc Do Something - Mark Manson.
Sau khi áp dụng phương pháp thứ nhất ta sẽ nhận ra là, không phải mọi công việc đều có thể hoàn thành với 2 phút. Một số công việc đòi hỏi nỗ lực nhiều hơn và thời gian nhiều hơn. Đọc 1 cuốn sách, bắt đầu kênh youtube, lập kế hoạch theo đuổi 1 cô gái hay thực hiện ước mơ……. Với những công việc kiểu này vấn đề thường là: “Tôi nên bắt đầu từ đâu?”.
Và nếu không tìm được câu trả lời, ta thường mặc kệ nó và chẳng làm gì cả.. Điều này xảy ra một cách thường xuyên trong thực tế.
Đừng phức tạp hoá vấn đề, câu trả lời cực kì đơn giản: Nhấc mông lên và làm gì cũng được.
Nếu muốn bắt đầu đọc sách, hãy cầm cuốn sách lên. Nếu muốn tán tỉnh một cô gái, hãy nhắn tin cho cô ấy! “Ăn cơm chưa?”
Ai cũng biết: Cảm hứng => hành vi.
Cảm xúc tạo nên cảm hứng và cảm hứng thúc đẩy hành vi. Điều này là lý do ta bắt đầu ngồi vào bàn học vì ta có cảm hứng. Nhưng nó cũng là lý do ta nằm dài lướt facebook vì ta chẳng có tí cảm xúc nào với chuyện học hành chán òm.
Nhưng có điều này có thể là bạn chưa biết: Hành vi => cảm hứng.
Thực ra mỗi quan hệ giữa cảm xúc và hành vi là mối quan hệ 2 chiều. Cảm hứng thúc đẩy hành vi và ngược lại: Hành vi tạo nên cảm hứng.
Cảm Hứng => Hành Vi => Cảm Hứng => Hành Vi => Cảm Hứng => Hành Vi => Cảm Hứng ……………. (1 vòng quay vô tận)
Phụ thuộc vào cảm hứng để bắt đầu một công việc thì luôn là “hạ sách”. Bạn biết đấy: Cảm hứng không phải là thứ có thể bỏ tủ lạnh để dành cho bữa sau. Nó đến và đi cứ như là lũ mèo vậy. Chẳng có quy tắc gì cả!
Thế nên, đừng đợi đến khi có cảm hứng rồi mới bắt tay vào công việc. Bởi vì chỉ cần bạn bắt đầu làm việc, cảm hứng sẽ đến.
Tôi chẳng biết bắt đầu viết bài này thế nào cho đến khi tôi tự nhủ “mình chỉ viết mỗi cái tiêu đề thôi”. Và khi tôi viết được cái tiêu đề tôi nhận ra tôi có thể lên được dàn bài cho nó. Và cứ thế, khi có được dàn bài, tôi biết cách hoàn thiện nó thế nào.
Đó cũng là lý do khi chúng ta gặp một bài toán khó, chúng ta sẽ cắn bút và nháp bậy bạ, nhưng rồi lời giải sẽ hiện ra! Còn nếu không cắn bút chắc chắn lời giải sẽ chẳng bao giờ xuất hiện.
Đừng mất quá nhiều thời gian để tìm ra câu trả lời cho câu hỏi: Tôi nên bắt đầu từ đâu?
Hãy cứ làm đi, gì cũng được!
Cuối cùng thì, bạn sẽ không thể hoàn thành bất cứ việc gì nếu không bắt đầu làm nó! Bạn có đồng ý như thế không?

