Đừng Mắc Phải Lỗi Này Nếu Không Muốn Lòng Tốt Của Bạn Phải Ấm Ức!

[Mỳ Cay Ấm Ức]

Đừng Mắc Phải Lỗi Này Nếu Không Muốn Lòng Tốt Của Bạn Phải Ấm Ức!

Triết Lý Viên Kẹo


Nè bạn! 
Có bao giờ bạn nhận thấy sự cho đi của bản thân bỗng chốc một ngày trở thành gánh nặng? Hoặc đôi khi lại làm bạn tổn thương?
Giống như Jack Ma từng nói: "Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ mỗi một ngày mà bạn đã không cho."

Bạn dành cả tuổi thanh xuân để đi sớm về muộn, cống hiến cho công việc nhưng chỉ vì một lỗi cỏn con (chậm deadline, đi muộn…) thì mọi cố gắng của bản thân lại bị phủi toẹt vô lý. 
Rồi thì cô người yêu giận dỗi, nói rằng bạn không còn yêu thương cô ấy nữa vì lỡ hẹn đi xem phim. 
Hay đám bạn cùng phòng trách móc rằng bạn lười nhác chỉ vì một bữa bản thân cảm thấy mệt mỏi và muốn nghỉ ngơi. 
……………

______________

Cùng đến với Triết Lý Viên Kẹo để giải thích điều này!


Chuyện kể tóm tắt rằng: 
Cô gái tốt bụng mỗi ngày đều cho đứa nhóc hàng xóm 1 cây kẹo. Cô quý nó và nó cũng yêu cô. Một ngày kia, khi cô bận bịu hoặc là mệt mỏi với công việc, cô đã quên không mua kẹo cho nó. Ngay lập tức nó thay đổi thái độ, nói cô xấu tính và keo kiệt. Nó ghét cô.

Không chỉ những đứa trẻ mới vô lý như thế, người lớn chúng ta cũng vậy.
Khi mà những món quà, những điều tốt đẹp mà bạn cho đi hàng ngày, đều đặn và thường xuyên. Nó không còn là món quà hay lòng tốt nữa!
Nó biến chúng thành thói quen!
Theo thời gian nó trở thành nghĩa vụ và trách nhiệm.
Và khi bạn ngừng cho đi. Thói quen “được nhận” bị "tấn công". Điều mà ta nhận lại chỉ là thái độ lạnh lùng khó hiểu và những lời trách móc.
Những món quà, những điều tốt đẹp đáng ra phải được trân trọng lại trở thành con dao hai lưỡi cắt ngược vào tay.

Chính vì lý do trên:

Ở góc độ "người cho":

  • Chọn mặt mà gửi vàng! Hãy chọn người xứng đáng để cho.
  • Đừng cho đi một cách đều đặn và thường xuyên. 
  • Nhắc nhở họ rằng đó là lòng tốt của bạn chứ không phải trách nhiệm của bạn. 
  • Còn nếu, bạn đủ cao thượng và yêu bản thân thì cho đi chính là nhận lại cho riêng mình. Điều tốt tạo ra chẳng cần sự ghi nhận từ ai khác ngoài bản thân. Tự cảm thấy vui và hạnh phúc là đủ. Nếu người nhận chẳng xứng đáng, họ vô ơn và lật lọng. Đó là thiệt thòi của họ. 
  • Chúng ta cũng chẳng nên oán trách những người đã gạt đi lòng tốt của bản thân làm gì. Bởi vì, đó là cách mà bộ não được lập trình. Không khéo chính lòng tốt của chúng ta mới là thứ nuông chiều sự vô ơn của họ.

Ở góc độ "người nhận":

  • Hãy luôn chân quý lòng tốt, món quà từ người khác. Sự vô ơn, có thể đến từ bản năng, từ cách bộ não hoạt động. Nhưng hãy dùng lý trí để luôn tự nhắc nhở bản thân.
  • Tất nhiên cũng không quên ghi nhận và đáp trả lòng tốt của họ.
Cuối cùng:
Chúng ta, vừa là những người cho đi vừa là những người nhận lại. Vì thế, hãy là một người rộng lượng khi cho và là một người biết ơn khi nhận.
 

Chúc Quý Khách Ngon Miệng! 

____________________

Fanpage: Tại Đây!

Xem thêm các mẹo tâm lý khác: Tại Đây!

Xem thêm các hiệu ứng tâm lý khác: Tại Đây!

Xem thêm về chủ đề nhận thức: Tại Đây!